Huyện Tây Hòa - tỉnh Phú Yên
Chiều cuối năm...

Chuyên mục: Tập san mừng Đảng - mừng Xuân năm 2022 | Đăng ngày: 24/01/2022

Lặng lẽ giữa những ngày cuối năm, mẹ ngồi lại với tàn dư ngày cũ. Bên bếp lửa, những ngọn khói bay lên từ mái lá như soi rọi lòng người một khoảng trắng mờ giữa tháng ngày tất tả ngược xuôi. Qua con đường đất – lối dẫn vào nhà, ta nghe lòng mình chộn rộn những niềm thương. Từng tháng năm qua đi, duy chỉ có con đường đất ấy vẫn mãi không “thay lòng đổi dạ”. Lắm lúc về đứng lại giữa con đường thênh thang lộng gió, hít căng lồng ngực mình những dư vị của ngày xưa, lắng tai nghe từng tiếng âm thanh quen thuộc của miền quê, là tiếng gáy trưa vút lên trong vắt, là tiếng bầy chim ríu rít trên cành, là tiếng trẻ ê a trước hiên nhà đầy nắng. Dường như con đường ấy vẫn vẹn nguyên trong trái tim ta, chẳng bao giờ vơi cạn.

Ta về cúi đầu tạ lỗi những thiếu thừa với quê hương. Chợt thấy lòng mình ngổn ngang niềm nhớ. Đám trẻ ngày xưa giờ đã lớn, chúng rời xa xóm nhỏ chập chờn khói. Bỗng chốc ta thấy chân mình chùng lại, từng kí ức như lấp đầy khoảng không gian êm đềm. Ngọn gió xuân miên man thổi qua bờ lá, mang theo nỗi nhớ cuộn đầy. Mái nhà tranh có ngọn khói dâng đầy, dáng mẹ trầm ngâm bên bếp lửa. Hình dung từng gương mặt của những đứa trẻ ngày xưa, lắm lúc thấy đời mình đã lớn nhưng vẫn chưa thể nào đi hết lời ru của mẹ. Ngọn lửa bập bùng soi từng dấu chân chim trên mắt mẹ, làm tóc ngày xưa thơm hương bồ kết nồng nàn đã bạc trắng mênh mông. Ta về cùng ngồi bên bếp lửa với mẹ, tưởng như ta chưa từng rũ bỏ tất cả mà đi.

Tuổi thơ thiếu thốn ngày nào được lấp đầy bằng những chuyến đi, bằng nỗi khát khao rời bỏ xóm nhỏ nghèo heo hút bên sông, được thỏa sức vẫy vùng nơi miền đất mới. Để đến khi mệt nhoài dâu bể, ta mới chợt nhớ hàng tre già trước ngõ, bờ lá xôn xao khi chiều về, nhớ dòng sông quê lững lờ con nước. Ta về cúi tạ những thiếu thừa, băng qua cánh đồng quê một thuở chân trần lội ruộng, mùi tóc cháy nắng ngày nào đã nằm im trong vùng nhớ. Cánh hoa dại bên đường vẫn lặng thầm bung nở mà chẳng cần biết phải nở cho ai xem. Mùi hoa thoang thoảng trong từng đợt gió, ngắt nụ hoa cài lên tóc, ta nghe tiếng cười xưa rộn ràng quanh mình.

Ngoài sân những giọt nắng tươm mật cho mớ chuối chín mẹ vừa mới ép, những củ kiệu dưa hành được mẹ nâng niu chằng chịt trước sân. Dường như giọt nắng cũng bâng khuâng rơi trên hàng cây đứng tuổi, lấp ló những tia nắng hình rẻ quạt lung linh. Mẹ khum tay nhìn về phía xa như ngóng đợi bước chân quen về lại mái nhà xưa. Tháng năm lỡ làng qua những niềm nhớ thênh thang, lòng chợt rung lên những thanh âm của ngày xưa. Mùi thơm từ mâm bánh Tết của mẹ bỗng chốc làm sóng mũi ta cay xè. Hương vị bánh ngày xưa như vẫn còn nơi đầu lưỡi và tháng năm xưa giữ mãi bên lòng.

Chiều cuối năm, ngồi cùng mẹ canh nồi bánh. Những câu chuyện kể như một dài ra, mẹ lại nhắc nhớ từng đứa con. Đứa thích ăn ngọt động trời, đứa vét sạch nồi cơm với món thịt kho Tàu của mẹ, đứa dẫu có đi xa cũng không quên gọi về “mẹ nhớ chừa khổ qua dồi thịt cho con”. Nhiều khi ta tự hỏi, mẹ làm chi cho cực, ngoài chợ người ta bán thiếu gì. Má chỉ cười “ở ngoài sao bằng nhà mình”. Chữ “nhà mình” nhẹ tênh mà ấm lòng đến lạ. Anh chị về lại quấn quýt bên mâm cơm, bên hương vị mà chỉ nhà mới có. Để có lúc ta đứng giữa phố xá mênh mông mà thèm nồi kho quẹt của mẹ đến nao lòng.

Thời gian cứ thấm thoát trôi đưa, ấm trà quê đắng chát của ba giờ trở nên ngọt lừ. Ta ngồi đánh cờ cùng ba, ngắc ngứ mấy câu chuyện xa xưa mà ta nghe đến thuộc lòng. Ba lại căn dặn đủ điều cứ như trong mắt ba, ta mãi chỉ là một đứa trẻ chưa bao giờ lớn. Nhìn những giọt mồ hôi trên trán ba, bàn tay chai sần phòng rát, ta chợt quay mặt đi bưng mặt khóc như y thời còn con nít. Ba lại cuống cuồng hỏi xem con gái “bị làm sao”. Tựa vào vai ba, bỏ mặc những bộn bề ngoài kia. Ba lại vuốt tóc ta như ngày xưa. Người đàn ông ít chữ, ít nói nhưng luôn bao dung cứ dắt ta qua giông bão cuộc đời. Đôi bàn tay chai sần chưa bao giờ buông bỏ tay ta.

Ba mẹ nhấp nhổm nhìn ra sân, mừng rỡ khi thấy một dáng hình quen thuộc. Gian nhà thường ngày rộng thênh thang bỗng chật ních những tiếng cười. Những món ăn của má, những câu chuyện kể của ba sẽ còn níu mãi những đứa con xa về lại thăm nhà.

Nắng xuân rơi trên nếp nhà quê ươm đầy những nụ cười trong vắt…

Huỳnh Thị Kim Cương

Tiếp nhận phản ánh việc thực hiện Chỉ thị số 23-CT/TU ngày 03/06/2013 của Ban Thường vụ Tỉnh ủy

Phòng Nội vụ huyện 02573 578 537
Thanh tra Sở nội vụ 02573 842 733
Phòng CCHC Sở nội vụ 02573 842 954
  • Tây Hòa-Dấu ấn một nhiệm kỳ 2015-2020
  • Video lấy ý kiến nhạc hiệu Đài truyền thanh huyện Tây Hòa
  • Tây Hòa điểm sáng trong xây dựng nông thôn mới
  • Đại hội đại biểu Đảng bộ huyện Tây Hòa, nhiệm kỳ 2015 2020
  • Đồng Khởi

Thống kê truy cập

logo redesign